Kể về bác thương binh bên cạnh nhà em – Văn mẫu lớp 5 đặc sắc nhất

Hướng dẫn

Bác thương binh là những người anh hùng của dân tộc, người đã cống hiến cả tuổi xanh để cầm súng đấu tranh cho độc lập dân tộc. lập lại, với những vết thương trên thân thể, các bác thương binh thường gặp rất nhiều khó khăn trong và công việc. Bằng những hiểu biết của mình, em hãy kể về bác thương binh bên cạnh nhà em.

I. Dàn ý chi tiết cho đề kể về bác thương binh bên cạnh nhà em

1. Dàn ý 1

a. Mở bài

về bác thương binh cạnh nhà em: Bằng chứng chính là bác thương binh ở cạnh nhà tôi, bác đã tham gia trực tiếp trong cuộc kháng chiến chống Mỹ

b. Thân bài

  • Tuổi tác và đặc điểm ngoại hình của bác: Bác là bác Hải, năm nay bác đã ngoài 60 tuổi nhưng trông bác vẫn còn khỏe và dẻo dai lắm
  • Công việc và cuộc sống hàng ngày của bác: Bác rất chăm chỉ , vẫn trồng rau, làm vườn và chăn nuôi
  • Những phẩm chất tốt đẹp trong con người bác: chính niềm tin và nghị lực phi thường mà bác đã tự đứng dậy trên đôi chân của mình

c. Kết bài

của em về bác thương binh: Tôi thầm nhắc mình phải kính trọng và giúp đỡ bác nhiều hơn.

2. Dàn ý 2

a. Mở bài

Giới thiệu bác thương binh cạnh nhà em: Cạnh nhà em là nhà bác Năm, bác Năm là một thương binh, chân bác đã không được lành lặn

b. Thân bài

  • Hoàn cảnh mà bác trải qua: trong một lần chiến đấu bác vì bị thương quá nặng nên đã vĩnh viễn mất đi một chiếc chân
  • Cuộc sống và công việc hiện tại của bác: Dù bác phải mang trên mình nhiều nỗi đau và vết thương không thể chữa lành nhưng bác vẫn luôn lạc quan và yêu đời
  • Phẩm chất tốt đẹp ở bác: Bác vừa là một tấm gương anh hùng chiến đấu, vừa là tấm gương nghị lực vượt khó
  • Những bài học em được học từ bác: nhắc nhở em đã được sống trong hoa bình phải cố gắng thật tốt

c. Kết bài

Cảm nhận của em về bác thương binh: Bác đã cho em bài học dù cuộc sống có khó khăn đến mấy vẫn phải lạc quan và phấn đấu vươn lên

3. Dàn ý 3

a. Mở bài

Giới thiệu về bác thương binh: Ở cạnh nhà em có một bác thương binh tên là Huy. Bác đã tham gia chiến đấu trong cuộc chiến tranh chống đế quốc Mỹ để bảo vệ Tổ quốc.

b. Thân bài

  • Năm nay bác gần 60 tuổi.
  • Làn da ngăm đen, đôi mắt trầm buồn và đã mờ dần theo năm tháng.
  • Bác bị què một chân, đi cần chống nạng.
  • Bác là người vui vẻ, hay giúp đỡ mọi người.
  • Luôn lạc quan trong cuộc sống
  • Bác sống một mình nhưng vẫn trồng rau, nuôi cá, trồng cây ăn quả. Bác còn tham gia công tác của hội cựu chiến binh.
  • Em thường sang nhà bác nghe bác kể chuyện và giúp bác quét nhà, quét sân.

c. Kết bài

Mọi người rất yêu quý bác Huy. Bác là một người tốt bụng và rất nghị lực, dù tàn nhưng không phế. Bác là tấm gương sáng để mọi người noi theo.

II. Bài tham khảo

1. Bài tham khảo 1

Chiến tranh đã qua đi rất lâu rồi, nhưng những vết thương để lại thì không có gì có thể xóa nhòa, làm lành lặn lại được. Bằng chứng chính là bác thương binh ở cạnh nhà tôi, bác đã tham gia trực tiếp trong cuộc kháng chiến chống Mỹ ở chiến trường miền Nam, trong lúc chiến đấu bác đã bị thương và phải cắt đi phần chân từ đầu gối xuống bàn chân.

Bác là bác Hải, năm nay bác đã ngoài 60 tuổi nhưng trông bác vẫn còn khỏe và dẻo dai lắm, bác có khuôn mặt phúc hậu và tôi coi bác như một người ông của mình. Bác có nước da hơn ngăm đen, đôi mắt đã mờ đi nhiều, nhưng mỗi lần ngồi kể cho tôi nghe chiến đấu hào hùng thì đôi mắt ấy lại sáng lên, say sưa ôn lại từng . Bác tuy đã bị què một chân, việc đi lại thường xuyên phải chống nạng nhưng không vì thế mà bác phó mặc cuộc sống của mình.

Bác rất chăm chỉ lao động, vẫn trồng rau, làm vườn và chăn nuôi như những người bình thường khác. Nhìn vườn rau xanh tốt và những chú lợn béo trắng ấy là thành quả mà bác đã phải lao động vât vả, cố gắng gấp nhiều làn nững người khỏe mạnh lành lặn khác. Bác kể rằng bác không muốn lấy vợ, vì bác có thể lo được cho bác là lắm rồi, bác sợ chẳng thể lo cho thêm ai nữa, mà bác lại không muốn người ta phải khổ vì bác. Lúc mới từ chiến tranh về, bị què chân như vậy bác đã rất mặc cảm, nhưng rồi chính niềm tin và ý chí nghị lực phi thường mà bác đã tự đứng dậy trên đôi chân của mình, lao động và sống vui vẻ, giúp đỡ cho ngươi khác.

Chính nơi chiến trường ác liệt ấy đã nuôi dưỡng ý chí kiên cường mạnh mẽ trong con người bác, con người ấy chẳng cao sang, giàu có nhưng luôn được mọi người kính trọng và yêu quý. Tôi thầm nhắc mình phải kính trọng và giúp đỡ bác nhiều hơn, vì nhờ có những người anh hùng như bác tôi mới có được ngày hòa bình hôm nay.

2. Bài tham khảo 2

Cạnh nhà em là nhà bác Năm, bác Năm là một thương binh, chân bác đã không được lành lặn và đi lại bình thường được như mọi người, phải lắp chiếc chân giả, nhưng bác rất chăm chỉ làm việc. Bác làm nghề lái xe ba bánh, mỗi khi trong xóm có người cần vận chuyển đồ hay vật liệu xây dựng là bác lại nhiệt tình chạy cho mọi người.

Nghe bác kể, hồi chiến tranh kháng chiến chống Mỹ, bác đã tình nguyện tham gia cách mạng, trong một lần chiến đấu bác vì bị thương quá nặng nên đã vĩnh viễn mất đi một chiếc chân, từ đó nhờ sự quan tâm và giúp đỡ của nhà nước, chính quyền địa phương, bạn được lắp một chiếc chân giả để có thể đi lại thuận tiện hơn trong cuộc sống. Dù bác phải mang trên mình nhiều nỗi đau và vết thương không thể chữa lành nhưng bác vẫn luôn lạc quan và yêu đời, làm nhiều việc có ích.

Trong xóm em ai cũng yeu quý và ngưỡng mộ bác. Bác vừa là một tấm gương anh hùng chiến đấu, vừa là tấm gương nghị lực vượt khó. Em thường sang nhà bác Năm chơi, những hôm đó thường là những ngày trái gió trở trời, chân bác đau và bác không dám đi lái xe. Bác rất vui tính, mỗi lần em sang lại kể cho em nghe những câu chuyện có một không hai trong những ngày kháng chiến của bác. Bác kể chuyện bằng cả tấm lòng và sự trải đời của mình, bác rất tự hào vì mình được làm một người lính, và nhắc nhở em đã được sống trong hoa bình phải cố gắng học tập thật tốt, phát triển đất nước để kẻ thù không nhăm nhe xâm lược nữa.

Em rất cảm phục ý chí và nghị lực của bác Năm, bác đúng là một tấm gương sáng về tinh thần của những người thương binh “tàn mà không tật”. Bác đã cho em bài học dù cuộc sống có khó khăn đến mấy vẫn phải lạc quan và phấn đấu vươn lên.

3. Bài tham khảo 3

Chiến tranh đã đi qua nhiều năm nhưng những hậu quả mà nó để lại thì có lẽ vẫn còn nhiều lắm, nhất là những người tham gia trực tiếp vào các cuộc chiến đấu. Ở cạnh nhà em có một bác thương binh tên là Huy. Bác đã tham gia cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ để dành lại độc lập, tự do cho Tổ quốc.

Nhà bác Huy chỉ cách nhà em có một vách tường thôi. Bác năm nay đã gần sáu mươi tuổi, nhưng trông bác còn trẻ lắm, tóc của bác chưa bạc nhiều. Làn da của bác ngăm đen, chắc là do bác vất vả bươn chải với cuộc sống. Đôi mắt bác trầm buồn và đã mờ dần đi theo năm tháng nhưng mỗi khi bác kể chuyện về chiến trường thì đôi mắt ấy lại sáng rực lên giống như bác đang sống lại những ngày tháng đó.

Em thích nghe bác kể chuyện lắm. Bác kể rằng trong một trận chiến đấu, bác bị thương nặng và mất đi một đôi chân. Kể từ đó bác phải di chuyển với sự trợ giúp của một cái nạng. Tuy mang trong mình thương tật nhưng bác không mặc cảm với cuộc sống. Bác rất vui vẻ và hay giúp đỡ với mọi người. Sau mỗi buổi chiều đi học về, con chúng em lại sang nhà bác để nghe bác kể chuyện, những câu chuyện đầy bất ngờ và thú vị. Bác là người lạc quan, yêu đời.

Thỉnh thoảng khi ngồi ngoài sân em còn nghe được bác hát những ca khúc về người lính, về cách mạng rất hay. Có lẽ vì mang trong mình thương tật nên bác không lấy vợ, chỉ ở một mình. Khó khăn trong việc đi lại nhưng bác vẫn làm bao công việc như những người bình thường khác từ trồng rau, nuôi cá đến nuôi lợn gà. Bác bảo đó là niềm vui trong cuộc sống của bác. Những vườn rau của bác luôn xanh mướt với đủ loại rau, trông rất tươi và ngon. Không chỉ vậy, bác còn tham gia công tác trong hội cựu chiến binh của xã nữa để có thể giúp đỡ được nhiều người hơn. Mọi người trong xóm ai cũng yêu quý bác. Mỗi khi rảnh rỗi, em thường sang nhà để giúp bác quét nhà, quét sân, nghe bác kể những câu chuyện thật hay về chiến trường – một thời kí ức đầy oanh liệt của bác.

Bác Huy là một minh chứng tiêu biểu cho câu nói “ Thương binh tàn nhưng không phế”. Bác là tấm gương sáng để em học tập và noi theo.

Theo Vanmautuyenchon.com

Xem thêm:  Người xưa có câu: “Đàn bà chớ kể Thúy Vân, Thúy Kiều”. Anh/ chị hãy nói cho rõ ý kiến của mình về quan niệm trên.
Từ khóa: #Cảm nhận #cây ăn quả #chiến tranh #con người #cuộc sống #giới thiệu #hạnh phúc #hòa bình #học tập #kỉ niệm #lao động #Những đứa trẻ #niềm tin #vườn rau #ý chí