đang xúc cơm cho cháu bé ăn- Văn mẫu lớp 5 tuyển chọn đặc sắc nhất

Hướng dẫn

Hình ảnh người bà ân cần xúc cơm cho những đứa cháu thơ ăn đã trở nên quen thuộc trong kí ức của mỗi người, đó không chỉ là hình ảnh ta thường xuyên bắt gặp trong mà còn là phần kí ức thân quen của chính mình. Bằng những quan sát của mình, em hãy tả cảnh cụ già đang xúc cơm cho cháu bé.

I. Dàn ý chi tiết cho đề tả cảnh cụ già đang xúc cơm cho cháu bé ăn

1. Dàn ý 1 cho đề tả cảnh cụ già đang xúc cơm cho cháu bé ăn

a. Mở bài

cảnh cụ già đang xúc cơm cho cháu bé: Chiều nào cũng vậy, sau khi học bài xong tầm 5 – 6 giờ chiều là em lại thấy bà cụ Thảo ở nhà bên cạnh đang và dỗ cháu nội của cụ ăn, đó là một khoảng gần 1 tuổi

b. Thân bài

  • Giới thiệu cụ già và cháu bé: Bà cụ Thao năm nay cũng đã nhiều tuổi rồi, chắc phải ngoài 60 tuổi, tóc cụ đã bạc gần hết và làn da nhăn nheo. Bà thường hay mặc chiếc áo bà ba rộng rãi và mát mẻ
  • và địa điểm em nhìn thấy cảnh cụ già cho cháu bé ăn: Cứ chiều đến, khi mẹ của thằng bé bận lo cơm nước thì bà lại cho bé ăn, một tay bà bế em bé, một tay cầm bát bột to tướng vẫn còn nóng bốc khói
  • Tả lại cảnh cảnh cụ già cho cháu bé ăn: Thi thoảng bà lại làm trò cho bé vui, em bé cười giòn tan, rồi bà lại dỗ dành âu yếm “Nào! Cu bi của bà măm ngon nào!”. Thi thoảng bé không chịu ăn, cứ lắc đầu nguây nguẩy bà vẫn kiên nhẫn dỗ dành

c. Kết bài

của em trước cảnh cụ già đang xúc cơm cho cháu bé: Nhìn cảnh bà đút cho cháu ăn em lại nhớ đến , mẹ nói ngày xưa nhờ có bà bón cơm cho em ăn mà em lớn được như ngày hôm nay

2. Dàn ý 2 cho đề tả cảnh cụ già đang xúc cơm cho cháu bé ăn

a. Mở bài

Giới thiệu cảnh cụ già đang xúc cơm cho cháu bé: Một hôm, vào buổi chiều em đang trên đường đi học về, dưới ánh nắng chiều nhẹ nhàng và gió nhẹ mát mẻ em tạt vào một quán mua thước kẻ, bất chợt nhìn thấy hình ảnh một cụ già đang xúc cơm cho cháu bé ăn

b. Thân bài

  • Hoàn cảnh em được nhìn thấy cảnh tượng ấy: Nhà của cụ già ngay bên cạnh và chung sân với quán mà em mua thước kẻ, cụ già trông cỏ vẻ cao tuổi, chắc cũng phải tầm ngoài 60 tuổi còn em bé thì chừng hai đến ba tuổi.
  • Tả lại hình ảnh cụ già và em bé: Có vẻ như em bé này rất biếng ăn nên cụ cứ phải nịnh và dỗ dành mãi bé mới chịu ăn một miếng. Trên tay cụ cầm bát cơm nhỏ với những miếng thịt nạc xé nhỏ, cụ trộn đều cơm rồi xắn từng miếng nhỏ cho bé ăn
  • Tả lại cảnh cụ già xúc cơm cho em bé: Trên tay cụ cầm bát cơm nhỏ với những miếng thịt nạc xé nhỏ, cụ trộn đều cơm rồi xắn từng miếng nhỏ cho bé ăn. Mỗi lần bón cho bé ăn cụ lại nịnh “Nào! Cháu của bà ăn giỏi lắm, ăn nhanh chóng lớn rồi còn đi học như các chị nhé”

c. Kết bài

của em sau khi chứng kiến cảnh cụ già xúc cơm cho cháu bé: Thấy em cứ đứng nhìn chưa đi cô chủ quán nói, nhìn cảnh ấy cháu có thấy nhớ bà không, em quay sang cười và đáp “Dạ có ạ!” rồi liền chào cô bán hàng và đi về.

3. Dàn ý 3 cho đề tả cảnh cụ già đang xúc cơm cho cháu bé ăn

a. Mở bài

Giới thiệu về một lần em nhìn thấy cảnh cụ già xúc cơm cho cháu bé: Bên cạnh nhà em là nhà cô Thảo, cô Thảo mới chỉ có một cậu con trai khoảng 2 tuổi, vì công việc của cô thường xuyên về muộn nên việc cho em bé ăn hàng ngày đều phải nhờ đến bà nội

b. Thân bài

  • Giới thiệu về cụ già và em bé: Bà nội của em bé năm nay cũng ngoài 60 tuổi rồi, dù tuổi đã cao nhưng vì không phải làm việc vất vả nên trông bà rất đẹp lão, mái tóc mới chỉ lốm đốm những sợi tóc bạc
  • Thời gian và địa điểm cụ già cho em bé ăn: Cứ vào tầm chiều chiều, khoảng 5 – 6 giờ, bà và em bé lại sang nhà cháu chơi, lúc đó cũng là bữa ăn chiều của em bé, khi đi trên tay bà luôn có một bát cơm nhỏ, một cốc nước và một chiếc khăn tay vắt ở trên vai
  • Tả lại cảnh cụ già xúc cơm cho cháu bé ăn:. Bà hay nịnh rằng “Cu bi của bà ngoan lắm nhỉ, cu bi ăn cho chị Như xem nào, em ăn giỏi lắm đấy!” thấy được khen, thằng bé thích lắm há miệng rõ to và ăn thật ngon lành

c. Kết bài

Suy nghĩ của em sau khi chứng kiến cảnh tượng đó: Chỉ mất khoảng 30 phút cho một bữa ăn chiều như thế của em bé, nhìn cảnh tượng ấy em mới thầy tình cảm bà dành cho cháu thật thiêng liêng

II. Bài tham khảo cho đề tả cảnh cụ già đang xúc cơm cho cháu bé ăn

1. Bài tham khảo 1

Chiều nào cũng vậy, sau khi học bài xong tầm 5 – 6 giờ chiều là em lại thấy bà cụ Thảo ở nhà bên cạnh đang và dỗ cháu nội của cụ ăn, đó là một em bé khoảng gần 1 tuổi.

Bà cụ Thao năm nay cũng đã nhiều tuổi rồi, chắc phải ngoài 60 tuổi, tóc cụ đã bạc gần hết và làn da nhăn nheo. Bà thường hay mặc chiếc áo bà ba rộng rãi và mát mẻ. Cứ chiều đến, khi mẹ của thằng bé bận lo cơm nước thì bà lại cho bé ăn, một tay bà bế em bé, một tay cầm bát bột to tướng vẫn còn nóng bốc khói. Em bé trên tay bà là một đứa bé rất bụ bẫm, và đáng yêu.

Chân tay em bé mập mạp, trắng trẻo và chắc nịch, thỉnh thoảng em bế mà còn mỏi cả tay vì nặng. Em chưa đầy một tuổi nhưng rất hiếu động và rắn chắc, ngồi đã vững và chỉ chực muốn đi. Em ngồi trên chiếc xe đẩy được bà dong đi khắp nơi. Bà vừa đưa cháu đi chơi lại đút cho cháu ăn, em bé ăn rất ngon miệng, bà cứ đút thìa ra là em bé đã nuốt ngay. Thi thoảng bà lại làm trò cho bé vui, em bé cười giòn tan, rồi bà lại dỗ dành âu yếm “Nào! Cu bi của bà măm ngon nào!”. Thi thoảng bé không chịu ăn, cứ lắc đầu nguây nguẩy bà vẫn kiên nhẫn dỗ dành, mãi em bé mới chịu há miệng ra ăn.

Lúc mà em bé làm biếng không ăn là em cứ ngậm bột trong miệng chứ không nuốt, bà lại phải chờ đợi. Có khi muỗng bột đầy quá bà lại lấy tay vuốt vuốt ngực em bé cho xuôi, rồi lấy thìa múc ngụm nước nhỏ cho em bé uống. Khi em bé ăn xong bà lấy khăn tay lau sạch sẽ miệng cháu rồi lại dắt về nhà.

Nhìn cảnh bà đút cho cháu ăn em lại nhớ đến bà của em, mẹ nói ngày xưa nhờ có bà bón cơm cho em ăn mà em lớn được như ngày hôm nay.

2. Bài tham khảo 2

Một hôm, vào buổi chiều em đang trên đường đi học về, dưới ánh nắng chiều nhẹ nhàng và gió nhẹ mát mẻ em tạt vào một quán mua thước kẻ, bất chợt nhìn thấy hình ảnh một cụ già đang xúc cơm cho cháu bé ăn.

Nhà của cụ già ngay bên cạnh và chung sân với quán mà em mua thước kẻ, cụ già trông cỏ vẻ cao tuổi, chắc cũng phải tầm ngoài 60 tuổi còn em bé thì chừng hai đến ba tuổi. Có vẻ như em bé này rất biếng ăn nên cụ cứ phải nịnh và dỗ dành mãi bé mới chịu ăn một miếng. Trên tay cụ cầm bát cơm nhỏ với những miếng thịt nạc xé nhỏ, cụ trộn đều cơm rồi xắn từng miếng nhỏ cho bé ăn.

Mỗi lần bón cho bé ăn cụ lại nịnh “Nào! Cháu của bà ăn giỏi lắm, ăn nhanh chóng lớn rồi còn đi học như các chị nhé”. Khi ấy là lúc từng đoàn cũng đang trên đường đi học về, em bé nhìn thích lắm, cười tít mắt, cụ già vẻ mặt cũng rất vui mừng, chắc là cụ đnag nghĩ tới cảnh chẳng bao lâu nữa cháu của mình cũng sẽ trở thành những người như thế.

Cụ già rồi nên tay chân có vẻ hơi yếu, những muỗng cơm trên tay khi chờ em bé nuốt có vẻ run run, khi chỉ còn vài miếng nữa là hết cụ cho em ăn rất từ tốn, khi nào thấy em bé nghẹn lại lấy tay xuôi lưng và cho em bé uống nước. Cứ như vậy chẳng mấy chốc mà em bé đã ăn xong bát cơm, cụ già tỏ ra rất và khen ngợi em bé “Xong rồi! Cháu của bà giỏi quá”.

Thấy em cứ đứng nhìn chưa đi cô chủ quán nói, nhìn cảnh ấy cháu có thấy nhớ bà không, em quay sang cười và đáp “Dạ có ạ!” rồi liền chào cô bán hàng và đi về. Trên đường về em đã luôn nhớ tới cảnh bà ngày xưa bón cơm cho em ăn, thật hạnh phúc và may mắn biết bao.

3. Bài tham khảo 3

Bên cạnh nhà em là nhà cô Thảo, cô Thảo mới chỉ có một cậu con trai khoảng 2 tuổi, vì công việc của cô thường xuyên về muộn nên việc cho em bé ăn hàng ngày đều phải nhờ đến bà nội. Chính vì vậy mà em ít khi thấy cô cho em bé ăn, chiều nào đi học về bà cũng cho em bé sang nhà em chơi rồi xúc cơm cho em bé ăn.

Bà nội của em bé năm nay cũng ngoài 60 tuổi rồi, dù tuổi đã cao nhưng vì không phải làm việc vất vả nên trông bà rất đẹp lão, mái tóc mới chỉ lốm đốm những sợi tóc bạc. Chân tay bà vẫn chắc khỏe và bế nhấc thằng bé dong đi chơi khắp xóm.

Cứ vào tầm chiều chiều, khoảng 5 – 6 giờ, bà và em bé lại sang nhà cháu chơi, lúc đó cũng là bữa ăn chiều của em bé, khi đi trên tay bà luôn có một bát cơm nhỏ, một cốc nước và một chiếc khăn tay vắt ở trên vai. Bát cơm đầy thịt và rau đã cắt nhỏ trộn đều, bà cứ xắn từng miếng nhỏ rồi đút cho em bé ăn. Em bé này đã hai tuổi nên rất hay chạy nhảy nghịch ngợm,chẳng khi nào chịu ngồi yên ăn từ đầu tới cuối.

Cứ đút được một miếng lại lang thang ra chỗ khác khi nào nhai nuốt xong mới lại đòi ăn tiếp, nhiều khi bé biếng ăn bà toàn phải chạy theo để nịnh cho em bé ăn. Bà hay nịnh rằng “Cu bi của bà ngoan lắm nhỉ, cu bi ăn cho chị Như xem nào, em ăn giỏi lắm đấy!” thấy được khen, thằng bé thích lắm há miệng rõ to và ăn thật ngon lành.

Chỉ mất khoảng 30 phút cho một bữa ăn chiều như thế của em bé, nhìn cảnh tượng ấy em mới thầy tình cảm bà dành cho cháu thật thiêng liêng.

Theo Vanmautuyenchon.com

Xem thêm:  Tả cây hoa sen mà em từng biết
Từ khóa: #bà của em #Cảm nghĩ #cụ già #cuộc sống #em bé #giới thiệu #hạnh phúc #học sinh #suy nghĩ #tả cảnh #thời gian #thước kẻ