Văn mẫu lớp 12

[Văn mẫu tuyển chọn] Phân tích hình ảnh người đàn bà hàng chài trong Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu

[Văn mẫu tuyển chọn] Phân tích hình ảnh người đàn bà hàng chài trong Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài

– Giới thiệu tác giả, tác phẩm

– Nêu vấn đề cần nghị luận: Phân tích hình ảnh người đàn bà hàng chài trong “Chiếc thuyền ngoài xa” của Nguyễn Minh Châu

– Khái quát chung

2. Thân bài:

* Khái quát:

– Nguyễn Minh Châu là nhà văn bộ đội trưởng thành sau những năm 1975

– Tác phẩm “Chiếc thuyền ngoài xa” (1987) đã đưa ông lên vị trí “Người mở đường tinh anh và tài năng”.

* Phân tích:

– Ngoại hình:

+ Là một người phụ nữ trạc ngoài bốn mươi

+ Thân hình quen thuộc của người vùng biển “cao lớn với những đường nét thô kệch”, “vốn là đứa con gái xấu lại rỗ mặt sau một bận lên đậu mùa”.

+ “khuôn mặt mệt mỏi sau một đêm thức trắng kéo lưới, tái ngắt và dường như đang buồn ngủ”.

=> Cuộc sống nhiều vất vả, lam lũ của người đàn bà hàng chài, chị nhận thức được nỗi bất hạnh của cuộc đời mình

+ “tấm lưng áo bạc phếch và rách rưới, nửa thân dưới ướt sũng”.

+ “ba ngày một trận nhẹ, năm ngày một trận nặng”, “bất kể lúc nào thấy khổ quá lão lại xách tôi ra đánh”.

– Vẻ đẹp tâm hồn: cam chịu và giàu đức hi sinh:

+ Dẫu cho người chồng có hành hạ, đánh đập hết sức dã man nhưng người phụ nữ ấy vẫn chẳng hề phản kháng, không nói, không kêu van,…

+ Trước hành động vô lễ của thằng Phác với cha của nó chị cảm thấy vô cùng đau đớn, xấu hổ, nhục nhã

+ Chị lo lắng, đã có người nhìn thấy cảnh tượng gàn dở này mà người đó không ai khác lại chính là đứa con trai của chị.

+ Người đàn bà hàng chài ấy xấu xí là vậy nhưng từ tận sâu trong tâm hồn lại là một người mẹ giàu đức hi sinh.

– Tại tòa án huyện:

+ Ban đầu chị rụt rè ngồi vào một góc tường

+ Chị xưng hô đầy lễ phép “con – quý tòa”: “Con lạy quý tòa, quý tòa bắt tội con cũng được, phạt tù con cũng được, nhưng đừng bắt con bỏ nó”…

+ Lúc sau, khi đã trấn an được tinh thần, chị chia sẻ với tâm trạng thoải mái hơn “Chị cảm ơn các chú! Đây là chị nói thành thực, chị cảm ơn các chú! Lòng các chú tốt nhưng các chú đâu có phải người làm ăn…cho nên các chú đâu có hiểu được cái việc của các người làm ăn lam lũ, khó nhọc”.

+ Chị sẵn sàng, chấp nhận gánh chịu những nỗi thương đau để hi vọng rằng con có đủ cha và mẹ; có một cuộc sống khác với mẹ chúng nó bây giờ.

+ Dường như người đàn bà hàng chài chưa bao giờ để lộ rõ sự đau đớn, nỗi tủi khổ của mình, chị vẫn luôn che giấu nó để các con không nhìn thấy.

=> Chị là đại diện cho thế hệ những người vợ đảm đang, những người mẹ hiền mẫu mực, luôn kìm nén những thương đau, nhọc nhằn để cho con có một cuộc sống đổi mới.

3. Kết bài:

– Khẳng định lại vấn đề nghị luận

– Cảm nhận cá nhân

Phân tích hình ảnh người đàn bà hàng chài

Bài văn tham khảo

Nhà văn Nguyễn Khải từng nói “Nguyễn Minh Châu là người kể tục xuất sắc những bậc thầy của nền văn xuôi Việt Nam và cũng là người mở đường rực rỡ cho những cây bút trẻ tài năng sau này”. Là nhà văn bộ đội trưởng thành sau những năm 1975, Nguyễn Minh Châu dần khẳng định sự tài hoa trong ngòi bút của mình trên bầu trời văn chương Việt Nam. Tác phẩm “Chiếc thuyền ngoài xa” (1987) đã đưa ông lên vị trí “Người mở đường tinh anh và tài năng”. Ở đó, ta bắt gặp hình ảnh người đàn bà hàng chài tuy xấu xí, thô kệch, nhẫn nhục chịu đựng mọi thương đau nhưng vẫn ánh lên sự thương cảm với người chồng và tình yêu con vô hạn.

Người đàn bà xuất hiện lần đầu tiên trong truyện ngắn qua cái nhìn của người nghệ sĩ nhiếp ảnh Phùng là một người phụ nữ trạc ngoài bốn mươi trong thân hình quen thuộc của người vùng biển “cao lớn với những đường nét thô kệch”, “vốn là đứa con gái xấu lại rỗ mặt sau một bận lên đậu mùa”. Người đàn bà ấy không được trời phú cho cái vẻ ưa nhìn, chị hiện lên trong sự nhợt nhạt và xấu xí vô cùng “khuôn mặt mệt mỏi sau một đêm thức trắng kéo lưới, tái ngắt và dường như đang buồn ngủ”. Những nét vẽ ấy đủ để gợi nhắc lên một cuộc sống nhiều vất vả, lam lũ của người đàn bà hàng chài, chị nhận thức được nỗi bất hạnh của cuộc đời mình “cũng vì xấu, trong phố không ai lấy, tôi có mang với một anh con trai của một hàng chài hay đến nhà tôi mua bả về đan lưới”. Chưa đủ, Nguyễn Minh Châu tiếp tục làm hiện lên hình ảnh của người đà bà hàng chài trong bộ dạng còn đáng thương hơn cả thế “tấm lưng áo bạc phếch và rách rưới, nửa thân dưới ướt sũng”. Người đàn bà ấy đã quá quen với sự bạo hành của người chồng “ba ngày một trận nhẹ, năm ngày một trận nặng”, “bất kể lúc nào thấy khổ quá lão lại xách tôi ra đánh”. Những câu nói mang tính tâm sự ấy khiến ta thấm thía sâu sắc hơn nỗi thống khổ chua xót của người phụ nữ này.

Tuy xấu xí, thô kệch nhưng người phụ nữ ấy lại có một vẻ đẹp tâm hồn đến tuyệt vời mà có lẽ không phải ai cũng có được. Một người cam chịu và giàu đức hi sinh. Khi người chồng “trút cơn giận như lửa cháy bằng cách cầm chiếc thắt lưng quật tới tấp vào lưng người đàn bà, vừa đánh vừa thở hồng hộc, hai hàm răng nghiến ken két, cứ mỗi nhát quất xuống lão lại nguyền rủa bằng cái giọng rền rĩ, đau đớn “Mày chết đi cho ông nhờ, chúng mày chết đi cho ông nhờ”. Dẫu cho người chồng có hành hạ, đánh đập hết sức dã man nhưng người phụ nữ ấy vẫn chẳng hề phản kháng, không nói, không kêu van,…Trước hành động vô lễ của thằng Phác với cha của nó chị cảm thấy vô cùng đau đớn, xấu hổ, nhục nhã vì ý thức được nỗi đau mong con đừng làm gì trái với luôn thường đạo lí. Người đọc chợt nhận ra rằng dù có phải chịu bao nhiêu roi vọt, có phải chịu bao nhiêu uất ức đi chăng nữa thì người phụ nữ ấy vẫn không hề nhỏ lệ thế nhưng trước hành động vô lễ của Phác chị đã khóc. Chị lo lắng, đã có người nhìn thấy cảnh tượng gàn dở này mà người đó không ai khác lại chính là đứa con trai của chị. Chị lo cho nó sẽ bị nhiễm cái thói hung hãn ấy, trở nên lưu manh hóa. Qua đó là lời nhắn gửi sâu sắc của nhà văn Nguyễn Minh Châu đến với bạn đọc về chiều sâu tư tưởng: nếu như không thể đưa con người thoát khỏi vòng luẩn quẩn của cái đói, cái nghèo thì sự lưu manh hóa vẫn sẽ là một chu trình nối tiếp, là một vòng lặp trong xã hội. Từ đó nhà văn không chỉ bày tỏ niềm thương cảm sâu sắc đến với nỗi thống khổ của người phụ nữ mà còn là sự lên án tố cáo gay gắt hiện thực lúc bấy giờ đã đẩy con người đến ngõ cụt của cuộc đời, để bị lưu manh hóa, tàn bạo hóa.

Người đàn bà hàng chài ấy xấu xí là vậy nhưng từ tận sâu trong tâm hồn lại là một người mẹ giàu đức hi sinh. Tại tòa án huyện, ban đầu chị rụt rè ngồi vào một góc tường. Nhà văn đã thể hiện thành công những trạng thái cảm xúc cùng cử chỉ, hành động của người đàn bà hàng chài khi chị chia sẻ, tâm sự về cuộc sống gia đình. Chị xưng hô đầy lễ phép “con – quý tòa”: “Con lạy quý tòa, quý tòa bắt tội con cũng được, phạt tù con cũng được, nhưng đừng bắt con bỏ nó”…Lúc sau, khi đã trấn an được tinh thần, chị chia sẻ với tâm trạng thoải mái hơn “Chị cảm ơn các chú! Đây là chị nói thành thực, chị cảm ơn các chú! Lòng các chú tốt nhưng các chú đâu có phải người làm ăn…cho nên các chú đâu có hiểu được cái việc của các người làm ăn lam lũ, khó nhọc”. Và chị chấp nhận sự đau khổ ấy như một lẽ đương nhiên bởi một lí do dễ hiểu rằng trên chiếc thuyền ra khơi xa đánh vó ấy cần có một người đàn ông làm trụ cột và nếu thiếu đi người đàn ông chẳng khác nào thiếu đi cánh buồm. Và có lẽ điều quan trọng nhất mà ta thấy rõ ở chị chính là tình yêu con vô hạn. Chị sẵn sàng, chấp nhận gánh chịu những nỗi thương đau để hi vọng rằng con có đủ cha và mẹ; có một cuộc sống khác với mẹ chúng nó bây giờ. Có những lúc chị van xin chồng đánh mình ở trên bờ để các con không nhìn thấy. Xét cho cùng người đàn bà hàng chài trong truyện ngắn “Chiếc thuyền ngoài xa” là một người phụ nữ giàu đức hi sinh, chị sẵn sàng chấp nhận bao nỗi đắng cay, cơ cực cũng chỉ là vì chị hiểu cho chồng và chị yêu thương các con của mình hết mực.

Dường như người đàn bà hàng chài chưa bao giờ để lộ rõ sự đau đớn, nỗi tủi khổ của mình, chị vẫn luôn che giấu nó để các con không nhìn thấy. Chị là đại diện cho thế hệ những người vợ đảm đang, những người mẹ hiền mẫu mực, luôn kìm nén những thương đau, nhọc nhằn để cho con có một cuộc sống đổi mới. Thế nhưng, những nỗi đau mà chị phải chịu đựng, phải trải qua chưa bao giờ là dư thừa, là vô nghĩa. Qua hình ảnh người đàn bà hàng chài, Nguyễn Minh Châu mở ra cho bạn đọc bao thế hệ về hình ảnh của những bà mẹ Việt Nam đầy nhân hậu và bao dung.

Với điểm nhìn đa diện cùng lối hành văn giản dị Nguyễn Minh Châu đã thành công trong việc xây dựng hình tượng nhân vật người đàn bà hàng chài với vẻ đẹp được cho là “khuất lấp”. Chị là đại diện cho những bà mẹ Việt Nam mẫu mực, thấu hiểu chồng, yêu thương con, giàu đức hi sinh. Chị là thành công xứng đáng cho ngòi bút Nguyễn Minh Châu khi nhìn nhận, đánh giá con người “Không thể nhìn con người một cách đơn giản, nhà văn phải phấn đấu để đào xới bản chất con người khám phá hạt ngọc long lanh đằng sau cái bụi bẩn lấm láp đời thường”.

Lê Thị Thư

Đánh giá bài viết