[Văn mẫu tuyển chọn] Phân tích tác phẩm Thuốc của Lỗ Tấn

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài

– Giới thiệu tác giả, tác phẩm

– Nêu vấn đề cần nghị luận: Phân tích tác phẩm “Thuốc” của Lỗ Tấn

– Khái quát chung

2. Thân bài:

* Khái quát:

– Lỗ Tấn chuyên viết truyện ngắn, thơ, tạp văn với nội dung phê phán căn bệnh tinh thần khiến quốc dân mê muội, thỏa mãn.

– “Thuốc” sáng tác vào tháng 4 năm 1919, đăng trên tạp chí “Tân thanh niên” vào tháng 5 năm 1919 đúng vào những ngày sôi động của phong trào Ngũ Tứ, nằm trong tập “ Gào thét” năm 1923

* Phân tích:

– Nhan đề:

+ Thuốc chính là bánh bao tẩm máu người chết chém – phương thuốc chữa bệnh lao của người Trung Quốc lúc bấy giờ.

=> Phê phán thói lạc hậu, mê tín dị đoan của người Trung Quốc

+ Tính khai sáng: đó là liều thuốc độc mà mọi người cần phải giác ngộ, người Trung Quốc cần tỉnh giấc, không được phép tiếp tục ngủ say trong cái nhà hộp bằng sắt không có cửa.

– Thuyên:

+ Con trai của gia đình mười đời độc đinh, bị mắc bệnh ho lao

+ Vào đêm thu gần về sáng, bố Thuyên đến pháp trường để gặp đao phủ mua loại thuốc

– Cảnh ăn thuốc:

+ Thuyên cầm một vật đne thui, có cảm nhận như cầm trong tay tính mạng của mình vậy.

+ “Lão Hoa đứng một bên, bà Hoa đứng một bên, trố mắt nhìn con như muốn rót vào người con một cái gì, đồng thời cũng muốn lấy ra một cái gì”.

=> Phản ánh thực trạng tăm tối, người dân mê muội, trì trệ, cuộc sống ngột ngạt mà lạc lõng vô cùng.

– Tại quán nhà lão Hoa:

+  Mọi người náo nhiệt bàn hết chuyện bánh bao tẩm máu người rồi lại đến chuyện người họ Hạ bị chém.

Xem thêm:  Top 10 website những bài văn mẫu hay lớp 9 mới nhất

+ Người họ Hạ – Hạ Du – con nhà bà Tứ, dũng cảm và hiên ngang, dám xả thân vì nghĩa lớn, dám tuyên truyền cách mạng với người coi ngục ngay cả trong những ngày chờ bị xử chém.

=> Nhà văn cũng xót xa khi chỉ ra chính sự ngu dốt tê liệt tinh thần của quần chúng nhân dân đã dẫn đến một cái chết đáng thương và một cái chết đáng kính.

=> Lỗ Tấn muốn tìm phương thuốc đúng đắn, hữu hiệu để trị bệnh cho dân tộc mình. Đó là cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc phải gắn bó với nhân dân.

– Hình ảnh vòng hoa vô danh:

+  Là tấm lòng mà Lỗ Tấn muốn gửi gắm đến những người liệt sĩ.

+ Sự hi sinh của người Cách mạng tiên phong không hề uổng phí, đã có người hiểu được cái chết vinh quang của người cách mạng và tiếp bước chân khai phá.

3. Kết bài:

– Khẳng định lại vấn đề nghị luận

– Cảm nhận cá nhân

Phân tích tác phẩm Thuốc

Bài văn tham khảo

Lỗ Tấn chuyên viết truyện ngắn, thơ, tạp văn với nội dung phê phán căn bệnh tinh thần khiến quốc dân mê muội, thỏa mãn. Các tác phẩm của ông đều giàu tính hiện thực. Tác phẩm “Thuốc” sáng tác vào tháng 4 năm 1919, đăng trên tạp chí “Tân thanh niên” vào tháng 5 năm 1919 đúng vào những ngày sôi động của phong trào Ngũ Tứ, nằm trong tập “ Gào thét” năm 1923. Truyện ngắn thấm đẫm nỗi đau của dân tộc Trung Hoa thời cận đại: nhân dân thì “ngủ say trong một cái nhà hộp bằng sắt” còn người cách mạng thì “bôn ba trong chốn quạnh hiu”.

Truyện ngắn có nhan đề là “Thuốc”, thuốc chính là bánh bao tẩm máu người chết chém – phương thuốc chữa bệnh lao của người Trung Quốc lúc bấy giờ. Nó phê phán thói lạc hậu, mê tín dị đoan của người Trung Quốc lúc bấy giờ. Bên cạnh đó, nhan đề mang tính khai sáng: đó là liều thuốc độc mà mọi người cần phải giác ngộ, người Trung Quốc cần tỉnh giấc, không được phép tiếp tục ngủ say trong cái nhà hộp bằng sắt không có cửa. Từ đó cần phải tìm ra phương thuốc giúp cho quần chúng giác ngộ cách mạng và cách mạng thì gắn bó với quần chúng.

Xem thêm:  [Văn mẫu tuyển chọn] Nghị luận xã hội về bạo lực học đường

Thuyên là con trai của gia đình mười đời độc đinh, bị mắc bệnh ho lao – căn bệnh nan y của Trung Quốc lúc bấy giờ. Và người dân Trung Quốc cho rằng bánh bao tẩm máu người chết chém chính là phương thuốc hữu hiệu nhát, có thể cứu vớt tính mạng con người qua khỏi căn bệnh nan y này. Vào đêm thu gần về sáng, bố Thuyên đến pháp trường để gặp đao phủ mua loại thuốc mà theo người Trung Quốc lúc bấy giờ nó là loại thuốc tuyệt diệu, đem lại niềm tin tuyệt đối cho ông bà Hoa. Thế nhưng không đơn giản chỉ có lão Hoa mà cũng còn rất nhiều người khác nữa cũng đến đây để mua thứ thuốc hoang tưởng này.

Cảnh ăn thuốc diễn ra khi trên tay Thuyên cầm một vật đne thui, có cảm nhận như cầm trong tay tính mạng của mình vậy. Trong khi đó, “Lão Hoa đứng một bên, bà Hoa đứng một bên, trố mắt nhìn con như muốn rót vào người con một cái gì, đồng thời cũng muốn lấy ra một cái gì”. Cảnh tượng ấy đã kịch liệt phản ánh thực trạng tăm tối, người dân mê muội, trì trệ, cuộc sống ngột ngạt mà lạc lõng vô cùng.

Tại quán nhà lão Hoa, mọi người náo nhiệt bàn hết chuyện bánh bao tẩm máu người rồi lại đến chuyện người họ Hạ bị chém. Người họ Hạ được nhắc đến trong câu chuyện của những người ngồi trong quán chính là Hạ Du – con nhà bà Tứ, dũng cảm và hiên ngang, dám xả thân vì nghĩa lớn, dám tuyên truyền cách mạng với người coi ngục ngay cả trong những ngày chờ bị xử chém. Với Lỗ Tấn, ông dành cho nhân vật của mình là sự ngưỡng mộ, kính trọng, khâm phục cho những người chiến sĩ anh hùng đã dám xả thân mình vì nghĩa lớn với quê hương, với Tổ quốc thân yêu. Đến đây nhà văn cũng xót xa khi chỉ ra chính sự ngu dốt tê liệt tinh thần của quần chúng nhân dân đã dẫn đến một cái chết đáng thương và một cái chết đáng kính. Từ đó, Lỗ Tấn muốn tìm phương thuốc đúng đắn, hữu hiệu để trị bệnh cho dân tộc mình. Đó là cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc phải gắn bó với nhân dân.

Xem thêm:  [Văn mẫu tuyển chọn] Phân tích truyện ngắn Ông già và biển cả của Hê – minh – uê

Hình ảnh vòng hoa vô danh là tấm lòng mà Lỗ Tấn muốn gửi gắm đến những người liệt sĩ. Sự hi sinh của người Cách mạng tiên phong không hề uổng phí, đã có người hiểu được cái chết vinh quang của người cách mạng và tiếp bước chân khai phá.

Như vậy, với truyện ngắn “Thuốc”, Lỗ Tấn đã mang đến sự đau đớn trước hai cái chết: một cái chết đáng thương và một cái chết đáng kính. Từ đó là lời cảnh tỉnh sâu sắc đến bộ phận những người Trung Hoa lúc bấy giờ còn đang mu muội, chưa tìm được lối đi đúng đắn; cùng với đó cũng phải tìm cách đưa người cách mạng thoát ra khỏi chốn quạnh hiu.

Lê Thị Thư