Văn mẫu lớp 12

[Văn mẫu tuyển chọn] Phân tích vẻ đẹp của người lính trong bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng

[Văn mẫu tuyển chọn] Phân tích vẻ đẹp của người lính trong bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài

– Giới thiệu tác giả, tác phẩm

– Nêu vấn đề cần nghị luận

– Khái quát chung

2. Thân bài:

* Khái quát:

– Bài thơ gợi nhớ trong lòng bạn đọc về hình ảnh của đoàn binh Tây Tiến – đơn vị bộ đội được thành lập năm 1947 có nhiệm vụ phối hợp với bộ đội Lào bảo vệ biên giới Việt – Lào và vùng hậu cứ kháng chiến, đánh tiêu hao sinh lực địch.

* Phân tích:

-“Anh bạn dãi dầu không bước nữa

Gục lên súng mũ bỏ quên đời”

+ Hai tiếng “anh bạn” nghe sao mà thân quen đậm chất người lính đến thế!

+ Người lính đang nằm trong giấc ngủ nghỉ giải lao hiếm hoi hay là các anh đã dấn bước hi sinh trên con đường vạn lí trường chinh.

-“Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc

Quân xanh màu lá dữ oai hùm

Mắt trừng gửi mộng qua biên giới

Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”

+ Bức tượng đài chân dung người lính lên đường bảo vệ biên cương, mang tầm vóc lớn lao.

+ Người lính đều đồng nhất trong dáng hình tóc rụng hết vì những trận sốt rét rừng hoành hành.

+ Biện pháp đảo ngữ khiến cho ba chữ “không mọc tóc” vang lên trong âm điệu hào hùng, rắn rỏi.

+ Nước ra xanh rớt đi của người lính vì bị những trận sốt rét rừng hoành hành.

+ “quân xanh màu lá” đã làm lu mờ đi cái tiều tụy của người lính, hình ảnh của họ hiện lên trong màu áo xanh bát ngát trập trùng như hòa cùng với núi rừng miền Tây.

+ Ba chữ “dữ oai hùm” mở ra vẻ đẹp dữ dằn như hùm thiêng sông núi, sự dữ tợn để chống lại kẻ thù, chung tay bảo vệ biên giới đem lại hòa bình cho cả nước bạn – Lào.

-“Mắt trừng gửi mộng qua biên giới

Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”

+ Đó là giấc mộng qua biên giới nơi còn nhiều bóng giặc, giấc mộng dẹp tan bè lũ cướp nước

+ Các anh mơ về “Hà Nội dáng kiều thơm” là nỗi nhớ về Hà Nội, về rồi những cô gái Hà thành yêu kiều và duyên dáng

-“Rải rác biên cương mồ viễn xứ

Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh

Áo bào thay chiếu anh về đất

Sông Mã gầm lên khúc độc hành”

+ Cái chết và sự hiểm nguy vẫn  luôn bủa vây xung quanh các anh.

+ Hình ảnh đoàn những nấm mồ rải rác khắp cả một miền biên cương đã phô ra hết cái khốc liệt của trận chiến.

+ Các anh ra đi trong tâm thế “chẳng tiếc đời xanh”..

+ Trong giây phút hi sinh thiếu đi tất cả những nghi thức thông thường.

+ Trong giây phút hạ huyệt cũng không có điệu hồn tử sĩ nhưng thay vào đó là tiếng gầm lên của con sông Mã – người  bạn đường tri kỉ theo sát bước quân hành của người lính Tây Tiến, nay nó gầm lên trong đau đớn, quặn thắt tiễn đưa vong linh người lính về với đất mẹ.

* Liên hệ mở rộng:

Hình tượng người lính trong thơ Tố Hữu, Chính Hữu.

3. Kết bài:

– Khẳng định lại vấn đề nghị luận

– Cảm nhận cá nhân

Phân tích vẻ đẹp của người lính trong bài thơ Tây Tiến

Bài văn tham khảo

Quang Dũng là nhà thơ của xứ Đoài mây trắng và dòng sông Đáy nhớ thương. Ông là một người nghệ sĩ đa tài viết văn, làm thơ, sáng tác nhạc,… Tây Tiến là đứa con đầu lòng hào hoa tráng kiện cho đời thơ Quang Dũng. Bài thơ gợi nhớ trong lòng bạn đọc về hình ảnh của đoàn binh Tây Tiến – đơn vị bộ đội được thành lập năm 1947 có nhiệm vụ phối hợp với bộ đội Lào bảo vệ biên giới Việt – Lào và vùng hậu cứ kháng chiến, đánh tiêu hao sinh lực địch. Hiện lên qua bài thơ là hình ảnh của người lính Tây Tiến vừa có cái vẻ bi tráng lại vừa đậm dấu ấn lãng mạn.

Quang Dũng viết lên hình ảnh người lính Tây Tiến trong sự ra đi hi sinh nhưng vô cùng nhẹ nhàng:

“Anh bạn dãi dầu không bước nữa

Gục lên súng mũ bỏ quên đời”

Tác giả viết hai tiếng “anh bạn” nghe sao mà tha thiết, thân thương, đậm chất người lính đến thế! Dường như các anh đang gục lên súng mũ trong giây phút nghỉ giải lao hiếm hoi để vơi đi cái nhọc nhằn của cuộc chiến. Hay là các anh đã dấn bước hi sinh trên bước đường hành quân cũng trong tư thế hành quân. Thế nhưng dù hiểu theo cách nào đi nữa thì câu thơ vẫn là để tôn vinh, làm bật lên vẻ đẹp của người lính Tây Tiến trên bước đường vạn lí trường chinh. Hình ảnh của các anh hiện lên ngời sáng giữa núi rừng Tây Bắc.

Trong những nét vẽ tiếp theo, ngòi bút của Quang Dũng tiếp tục vẽ lên bức tranh về ngoại hình của người lính Tây Tiến:

“Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc

Quân xanh màu lá dữ oai hùm”

Hai câu thơ là những nét vẽ hết sức chân thực về hình dạng của người lính Tây Tiến dưới mưa bom bão đạn của kẻ thù, trong cái điều kiện khắc nghiệt của thiên nhiên. Đoàn quân Tây Tiến tiều tụy trong dáng hình tóc rụng hết và nước da xanh xao vì những trận sốt rét rừng hoành hành. Thế nhưng cái tiều tụy ấy nhanh chóng được xóa nhòa đi qua ngòi bút tài hoa của Quang Dũng. Tác giả viết ba chữ “không mọc tóc” mang âm điệu rắn rỏi, hào hùng cùng bốn chữ “quân xanh màu lá” lại càng làm bật lên vẻ đẹp ngang tàng của các anh. Đặc biệt ba chữ “dữ oai hùm” mang theo sức mạnh lớn lao đã che lấp hoàn toàn đi hiện thực đầy khốc liệt và dữ dội ấy. Có thể thấy, ngòi bút của Quang Dũng chưa bao giờ là ngần ngại khi trực tiếp viết lên những hiện thực khốc liệt và dữ dội đến như vậy. Nét thơ ấy ta đã từng bắt gặp trong những vần thơ của Chính Hữu:

“Anh với tôi biết từng cơn ớn lạnh

Sốt run người vừng trán ướt mồ hôi”

Hay Tố Hữu cũng đã viết:

“Giọt giọt mồ hôi rơi

Trên má anh vàng nghệ”

Bi tráng là như vậy nhưng ở người lính Tây Tiến cũng không thiếu đi vẻ đẹp lãng mạn đáng nhớ:

“Mắt trừng gửi mộng qua biên giới

Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”

Qua những nhọc nhằn, khó khăn của năm tháng chiến đấu các anh vẫn có những giấc mộng thật đẹp. Các anh mơ về “Hà Nội dáng kiều thơm” là mơ về những cô gái Hà Thành yêu kiều, thướt tha và đầy duyên dáng. Người con gái ấy như mang theo tất cả những gì thơm tho và đẹp đẽ nhất của Hà Nội nên thơ.

Hình ảnh ấy hiện lên còn đẹp hơn nữa qua khúc hùng ca:

“Rải rác biên cương mồ viễn xứ

Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh

Áo bào thay chiếu anh về đất

Sông Mã gầm lên khúc độc hành”

Trên suốt chặng đường hành quân sự nguy hiểm, chết chóc như bủa vây theo bước chân của người lính Tây Tiến. Bởi thế mà những nấm mồ rải khắp một miền biên cương đã không còn là xa lạ, nó làm nên một phần đời của người lính Tây Tiến. Không chỉ vậy mà nó còn phô ra được hết cái hiện thực khốc liệt và dữ dội nơi trận mạc xông pha. Trước cái chết, hình ảnh của các anh hiện lên vẫn thật đẹp:

“Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh”

Người lính Hà Thành bước vào chiến trường đầy ngạo nghễ, họ dứt khoát ra đi chẳng tiếc đời xanh tuổi trẻ. Họ để lại phía sau lưng biết bao nhiêu mộng ước, đam mê, dấn thân vào chiến trường vì màu cờ sắc áo.

Người lính đã ra đi, trong giây phút hạ huyệt thiếu đi cả những nghi lễ thông thường nhất:

“Áo bào thay chiếu anh về đất

Sông Mã gầm lên khúc độc hành”

Trong giây phút hạ huyệt không có nổi manh chiếu để khâm niệm thi hài liệt sĩ, thiếu đi cả những nghi thức cơ bản, thông thường nhất. Các anh trở về với lòng đất mẹ trong chiếc áo vải đơn sơ thấm biết bao nhiêu mồ hôi, xương máu. Vậy mà tấm áo ấy lại trở nên đẹp hơn bao giờ hết trong hình ảnh “áo bào” đẹp như tấm áo choàng của các vị trang nam nhi thời loạn cháy bỏng dẹp tan kẻ thù. Ngay đến cả điệu hồn tử sĩ tiễn đưa vong linh người lính cũng không có, thay vào đó đã có tiếng gầm réo của con sông Mã – con sông đã gắn liền với cuộc đời hành quân của người lính. Giờ đây con sông gầm lên trong sự đau đớn tiễn đưa vong linh người lính về nơi an nghỉ cuối cùng.

Như vậy, hình ảnh của người lính Tây Tiến hiện lên mang theo vẻ đẹp vừa bi tráng lại vừa lãng mạn vô cùng. Hình ảnh của các anh hiện lên ngời sáng như những viên ngọc lung linh giữa đất trời Tây Bắc. Hình ảnh ấy ghi tạc vào lòng người về những năm tháng chiến đấu gian lao nhưng tâm hồn các anh vẫn lãng mạn vô cùng.

Đánh giá bài viết